Hoa vẫn nở dẫu đời nhiều nắng gió Sương nhạt màu, lạnh mấy cánh hoa non Tháng thanh xuân nào có thấy héo mòn, Năm đằng đẵng mới thấy lòng lạnh lẽo...
...Khi nghĩ lại, liệu thấy đời bạc bẽo? Hoa dẫu tươi vẫn khô héo đấy thôi Cánh hoa kia sao ở mãi với đời Cũng có lúc hoa trôi vào dĩ vãng
Tự nhiên nở - tàn theo năm tháng Tự nhiên tan - hợp, lại nở - tan Buồn làm chi dẫu mai mốt héo tàn? Tiếc nuối mấy cũng tàn, cũng úa.
Ngày hoa nở, màu son đã đỏ? Đã nồng nàn chan chứa với đời chưa? Người đã hẹn, đã gặp, lòng đã thoả? Còn gì đâu mà tiếc nuối khôn nguôi.