Nhắc về ông nội, đó là những kỉ niệm khó quên...

Hồi đó, lúc Mẫn 5 tuổi, Mẫn bắt đầu thích trồng cây. Cây đầu tiên Mẫn trồng được là sống đời, rồi sau này mới tới mười giờ, xương rồng, sen đá. Toàn là mấy cây thuộc tuýp "sinh viên", không mang lại giá trị kinh tế, nhưng được cái mang lại niềm vui mạnh mẽ.

Hồi đó Mẫn thấy cây sống đời rất lạ. Sao lá của nó lại mọc được cây con? Hoa của nó đẹp trong mắt Mẫn. Mẫn thắc mắc và thích thú về sống đời, từ cái tên cho đến cái cây. Mẫn mới hỏi nội cây này là cây gì. Nội trả lời rồi còn nói thêm: "dưới nhà nội có trồng nhiều lắm". Mẫn nhanh nhảo xin liền "vậy mai mốt nội mang lên đây cho con với ạ". Nội ừa nhẹ rồi thôi.

Cái ừa nghe qua chẳng khác cái giọng ừa cho có là bao. Mẫn cũng thôi kệ, vì mình cũng nói chơi chơi thôi. Vậy mà lần lên thăm ruộng tới, nội đem mấy lá sống đời lên thiệt, để nhà cho mình trồng. Hồi đó Mẫn cũng thấy ngạc nhiên. Nội thương Mẫn quá, sống cũng uy tín quá xá. Đó là kí ức mà Mẫn ấn tượng nhất về ông nội.

Nội tuổi Sửu. Mà Mẫn thấy mấy người tuổi Sửu ai cũng khoẻ re. Sướng lắm. Ăn toàn đồ ngon. Ngủ thì ngáy o o cả đêm. Đầu óc thì có vướng bận gì đâu. Ông nội là con út trong nhà, sinh sau đẻ muộn, nhỏ thì có chị Hai ổng giữ. Lớn lên cưới vợ thì có mẹ chọn vợ cho. Vợ ổng giữ ổng.

Công nhận bà cố mình chọn vợ cho ông nội chính xác vô cùng. Bà nội mình thương ổng cực kì. Bữa hôm còn nghe bà nhắc cái đợt lúc 2 người còn trẻ, bà nội nấu cơm với muối hột đem cho ông nội làm ruộng đồng xa, vậy mà ổng cắn rôm rốp, ăn ngon nghẻ lắm. Bà kể mà trong ánh mắt bà, Mẫn còn đọc được sự xót chồng ở trong đó luôn.

Bà nội có thể thức dậy đi làm đồng lúc 6h sáng tới 2h chiều mới về. Chứ ông nội, 6h sáng ra đồng, 9h đi về ngủ trưa, 3h chiều mới lót cót ra đồng giải trí 2 tiếng rồi về ăn cơm chiều bà nội nấu. Dị mà 2 ông bà vui vẻ, ít khi nào nghe bà trách móc gì ông. Chắc tại ông nội đẹp trai, mắt 2 mí, mũi cao, tuy hơi hô hô nhưng lúc nào cái mặt cũng vui hay cười, ai gặp cũng thấy thoải mái.

Ngày trẻ, ông nội có một mối tình khắc cốt ghi tâm mà bà cố phản đối không cho yêu. Ổng buồn tới già hay sao á, cứ chiều chiều là mở karaoke hát "áo em chưa mặc một lần", Mẫn nghe mà nó da diết, mà nó tiếc nuối, mà nó hoài niệm lắm kìa...

Mãi sau này, 3 tuần trước, Mẫn ra khu Bà Biên, tình cờ mẹ mới chỉ mối tình của ông nội. Bà ấy trắng tươi, vui vẻ, đẹp lão lắm, gia đình con cái cũng hạnh phúc, viên mãn. Mẫn đi về, đi ngang nhà ông nội là khoe liền: "Nay con được gặp 'áo em chưa mặc một lần' của ông nội rồi á." Chắc lúc trẻ bà cũng đẹp và khí chất lắm nên ông mới nhớ nhung sâu sắc đến vậy. 🤣

Ngày mình nhỏ, nội cứ ở trần cộng quần tà lỏn đi chơi khắp xóm. Sau đít là mình, lon ton nắm quần ông nội đi theo. Mà nội có đi hàn huyên, uống trà tâm sự gì đâu. Nội đi gầy sòng đánh bài. Còn Mẫn, nghe ai hú nội là thoắt tới nắm quần nội không rời bước liền. Bữa nào có Mẫn đi, ổng cũng đánh thắng, nên ổng vui lắm. Mình biết món này một phần cũng nhờ mấy dịp như này, toàn là lão làng ngồi ván, trải chiếu, lót dĩa. Ai cũng điêu luyện, gian manh, trừ ông nội — ông nội nghiêm chỉnh, không biết lừa ai, tại bài đẹp nên nội mới thắng được. 😋

Giờ nội đi chăn heo, làm khổ sai cũng mười mấy năm rồi. Trong nhà cũng không còn ai thấy nội nữa. Lâu lâu về quê nghe bà nội kể về ổng là thường. Chắc bả nhớ ổng lắm.

Hồi gia tộc sóng gió, Mẫn giận nội. Hai ông cháu đi ngang nhau trên con đường làng, Mẫn ấm ức đâu có dạ nội. Câu chuyện này Mẫn bỏ ngỏ ở đó, để mốt có dịp Mẫn kể tiếp cho cháu rể ổng nghe. 😗