Mọi thứ trong mắt nó đều như một bức tranh vậy. Có chăm chút, tranh vẽ mới là kiệt tác. Kiệt tác là vì cái tâm tư lúc đó của mình được gói vào trong đấy!
Văn chương cũng vậy!
Cây kim cũng vậy!
Cục gòn cũng vậy!...
Và
Con người lại càng như vậy!
Cây kim cũng vậy!
Cục gòn cũng vậy!...
Và
Con người lại càng như vậy!
Có hôm, tôi thấy mình như lang thang giữa nền trời. Con chim nhỏ như làn ranh giữa hai thế giới. Nền trời này và trái tim này, đều là vũ trụ. Mà vũ trụ thì rộng lớn biết bao. Bay đến khi mỏi cánh, trời vẫn còn là một khoảng cách xa xôi. Đi đến sâu vào lòng, thấy rồi nhưng vẫn chưa đến đáy...
Ngày mà còn chim nhỏ nhìn vào một ánh mắt nọ thấm tháp cái chữ "Tùy Duyên" thì cũng là ngày nó hiểu rằng: "Tất cả rồi chỉ là bài học."
Vũ trụ nào cũng là bài học cả. Cánh nó mỏi, nó sẽ nghỉ ngơi. Chân nó rụng rời, nó sẽ nằm xuống, tận hưởng một giấc ngủ thật no say.