Sáng ra Mẫn đi hấp thụ dương khí trời đất để có sinh khí kể chuyện mí b nghe. ☺️

Chuyện là Mẫn vừa gặp một anh trong nghề chất chơi lắm. Chém gió thì ta nói nghe nó sướng cái lỗ tai gì đâu.

Vợ chồng ổng cùng làm y. Ổng thì xuất thân từ di truyền học rồi học tứ phương bát quái món. Chỉ thì nhìn mặt hoặc giác hơi cũng phán được bệnh tình. Chỉ đi dạy. Đi dạy cũng chất lắm. Sinh viên ai nấy cũng phải rén. Dễ rớt mà cũng dễ hiểu sâu. Nghe ổng kể thì chỉ cũng thuộc dạng cá tính mạnh. Nghe qua thì giống cái xì tai của chị mình ghê. Cũng đã gần 100 tiếng rồi Mẫn chưa gặp chị. Cảm thấy hơi hới nhớ chị. 🐣

10 năm trước, 2 người cũng lên vùng Lâm Đồng mua mấy cái đồi trồng Đương quy. 2 người cùng đam mê nên quyết tâm lắm. Rồi đến một ngày ổng đem đương quy đi kiểm tra thành phần. Tất cả đều không đủ tiêu chuẩn chất lượng. Thất vọng tràn trề, công sức một thập kỉ của 2 người dường như tan biến.

Rồi ổng kết luận, thổ nhưỡng ở chỗ mình mà muốn trồng thuốc chỉ có Sâm ngọc linh là đạt chất lượng thôi. Còn mấy loài khác ở TQ, sẽ không phù hợp.

"Nam dược trị nam nhân."

Mà cũng hên là năm đó đất có giá nên mấy cái đồi có lời chứ không có lỗ. Nói xong ổng cười hà hà khoái chí lắm. 🤣

(Khúc này Mẫn thấy hơi chột dạ trong bụng, định trồng thuốc thì nước ngập miền Nam bình địa, định trồng một loại thuốc gì đó của TQ thì lại nghe được câu chuyện của ổng, thật là trùng hợp mà!) 🫣

Chỉ ra quy định cho ổng: "Cuộc đời cần phải sống, sống mới làm nghiên cứu được." Nên là làm gì làm, thích nghiên cứu gì thì nghiên cứu, miễn mỗi ngày đem về đưa chỉ "một triệu" là được. Ổng ok. Giờ thì làm 8 ngày/tháng là dư chỉ tiêu của vợ đề ra. 😁

Bây giờ ổng chỉ long bong, lêu bêu muốn đi đâu thì đi, muốn học gì thì học. Hết tiền thì về Sài Gòn dăm bữa, người dạy học, người khám chữa bệnh. Đủ tiền ăn tiêu dài hạn rồi lại bái bai Sài Gòn.

"Anh chị giờ tự do lắm. Tự do trong suy nghĩ, không có gì ràng buộc. Bệnh nhân thì hẹn lịch theo giờ của mình."

Nghe câu này xong, lại nhớ đến chị mình lần nữa. Vì giống quá và thích câu này quá. 🐣

Mẫn hả! Mẫn cũng thích một cuộc sống như vậy. Cạnh bên có một người đồng điệu về tâm hồn, đủ chiều sâu, đủ chất chơi và hài hước thì cuộc sống này thi vị biết chừng nào.